Tước mất sự vui chơi trong bài học là hành động hủy hoại tâm hồn trẻ

Tước mất sự vui chơi trong bài học là hành động hủy hoại tâm hồn trẻ

BBT: Thời kỳ mẫu giáo và cấp một thực sự là thời điểm rất quan trọng trong việc phát triển về sự sáng tạo, trí tưởng tượng một cách tự nhiên của trẻ nhỏ. Bên cạnh đó, thời điểm này cũng chính là một chiếc cầu nối quan trọng cho các em nhỏ trong quá trình dần dần hình thành và xác định định hướng của bản thân, chuẩn bị cho một hành trình dài tiếp thu kiến thức, bồi dưỡng bản thân và tìm ra con đường mà mình muốn hướng tới trong tương lai. Có thể nói, giai đoạn chuyển giao này thực sự là một giai đoạn “nhạy cảm”, khi mà tất cả những tác động, ấn tượng được tạo ra trong giai đoạn này sẽ để lại những ký ức và sự “ám ảnh” cho những đứa bé. 

Chúng ta vẫn thường thắc mắc, tại sao học sinh trong giai đoạn hiện tại coi việc học tập như một nhiệm vụ mang đầy tính bắt ép, chúng không thể tìm được niềm vui trong học hành, mà thay vào đó là sự gượng ép, áp lực và lo lắng? Có lẽ, bài viết sau sẽ (một phần nào đó) giúp chúng ta tìm được một câu trả lời. Bài viết sau là lời tâm sự của một giáo viên giảng dạy cho các em học sinh mới chập chững bước vào hành trình học tập. Cùng FLC tìm hiểu những trăn trở của người giáo viên này về định nghĩa vui chơi trong học tập nhé!

————
Một năm, trong thời gian luyện thi Sats, tôi đã chứng kiến ​​một số học sinh lớp 2 của mình khóc vì đề bài quá khó. Tôi đã nói với chúng rằng đừng lo lắng và hãy cố gắng hết sức, nhưng trong lòng tôi cảm thấy rất kinh khủng. Tôi biết rằng dù chúng có khóc lóc thế nào đi nữa, tôi sẽ buộc chúng phải tiếp tục. Tôi đã là một giáo viên được năm năm và tôi thích làm việc với trẻ em. Nhưng tôi nhận ra rằng tôi không muốn dạy chúng thêm nữa.

Sau khi trải qua một số năm dạy các lớp mẫu giáo, tôi đã được đưa vào lớp 2 để trải nghiệm giai đoạn quan trọng đầu tiên của mình. Tôi đã nhận ra sự khác biệt của các bài học và giá trị được đánh giá như thế nào. Theo như các nhà lãnh đạo lo ngại, chương trình giảng dạy nên xoay quanh nội dung có thể có trong bài kiểm tra. Học tập dựa trên việc chơi là một ký ức xa vời.

Những đứa trẻ nhận thức sâu sắc về các bài kiểm tra sắp đến, bất chấp nỗ lực của tôi để làm cho các lớp học vui vẻ và hấp dẫn. Chúng sẽ liên tục thắc mắc khi làm các bài thi thử và so sánh kết quả của chúng với bạn bè mình. Một người mẹ đến tìm tôi sau giờ học và khóc vì lo lắng con trai mình sẽ không làm tốt như những người khác trong lớp. Một số đứa trẻ này vẫn chỉ mới sáu tuổi.

  23 Cách sử dụng văn bản trong lớp Tiếng Anh của bạn

Năm sau, tôi nhận nhiệm vụ giảng dạy lớp 1. Một cách ngây thơ, tôi nghĩ rằng đây sẽ là sự cân bằng hoàn hảo, thu hẹp khoảng cách giữa sự tự do của những năm đầu và những gò bó của chương trình lớp 2.

Tôi đã sai. Năm 1 bắt đầu với một giai đoạn chuyển tiếp kéo dài tổng cộng bốn tuần. Sau thời gian này, các em sẽ phải học 5 tiết học chính thức trong ngày, bao gồm thời gian thảo luận nhóm do giáo viên hướng dẫn, một nhiệm vụ tại chỗ ngồi (thường liên quan đến viết) và một hoạt động tự đánh giá. Với tư cách là giáo viên của chúng, công việc của tôi là đảm bảo rằng chúng đang thực hiện các bài tập tuân theo quy định. Tôi trở nên hoảng sợ mỗi khi một đứa trẻ muốn di chuyển ra khỏi chỗ ngồi của chúng, vội vàng đuổi theo chúng khi chúng dành quá nhiều thời gian trên thảm để đặt câu hỏi và trở nên thất vọng khi chúng hành động như trẻ con.

Nhiều học sinh rất xuất sắc ở mẫu giáo đột nhiên tự nhận thấy mình “ngu ngốc” vì chúng thấy khó mà viết những câu dài phức tạp hoặc vì chúng bị vướng ở một vài từ trong một cuốn sách. Những học sinh khác bắt đầu hành xử hư để trốn tránh nhiệm vụ hoặc tự thu mình lại. Việc học đối với chúng đã trở nên nhàm chán, hạn chế và không tự nhiên. Việc giảng dạy lớp một đã đi ngược lại tất cả những gì tôi đã từng học hoặc tin tưởng về giáo dục. Đó là sự phá hủy linh hồn. Tôi đã hoang mang về việc thiếu cơ hội vui chơi và cố gắng hết sức để kết hợp nó ở những nơi có thể – nhưng các cuộc trò chuyện với trưởng và phó ban lãnh đạo liên tục khiến tôi cảm thấy mình không biết “dạy thật” là gì. Tôi được cho biết: “Đây không còn là mẫu giáo nữa” và bọn trẻ “cần phải làm quen với nó”. Vui chơi được coi là chỉ làm trẻ em phân tâm khỏi việc học thực sự.

  Bí kíp sử dụng “Because”

Ngược lại, có nghiên cứu cho rằng việc đưa các bài học toán và đọc viết chính thức vào những năm đầu đời không có gì khác biệt đối với sự thành đạt sau này của trẻ. Trong một số trường hợp, nó có thể gây hại. Các nghiên cứu ở New Zealand so sánh hai nhóm trẻ em (một nhóm bắt đầu học chữ chính thức lúc 5 tuổi, nhóm còn lại lúc 7 tuổi), cho thấy không có sự khác biệt về khả năng ở độ tuổi 11.Trên thực tế, những đứa trẻ bắt đầu đọc trước đó có thái độ tiêu cực đối với việc đọc và khả năng hiểu văn bản thấp hơn.

Năm 2013, 130 chuyên gia giáo dục mẫu giáo và tiểu học, bao gồm David Whitebread từ Đại học Cambridge, đã ký một lá thư công khai ủng hộ việc trì hoãn việc đi học chính thức cho đến khi trẻ 7 tuổi (cùng với các nước châu u khác như Phần Lan, Đan Mạch và Thụy Điển). Whitebread mô tả vui chơi là “một trong những thành tựu cao nhất của loài người” và bày tỏ lo ngại về xu hướng “càng sớm càng tốt” trong giáo dục ở bậc này.

Đã có nhiều thành tựu trong bậc mẫu giáo kể từ khi khuôn khổ về nền tảng giáo dục sơ cấp được sửa đổi (EYFS) và được giới thiệu vào năm 2012. EYFS hiện cung cấp một khởi đầu học tập tuyệt vời cho trẻ em ở quốc gia này, miễn là nó được thực hiện bởi những giáo viên thực sự tin vào giá trị của học tập dựa trên cơ sở vui chơi. Chương trình giảng dạy hoàn toàn do trẻ em quyết định và chúng có thể dành bao nhiêu thời gian cho một nhiệm vụ mà chúng muốn; chúng được chọn tài liệu, cách sắp xếp, phương pháp. Đối với một đứa trẻ, vui chơi là một công việc nghiêm túc và động cơ học tập được hình thành từ đó. Một giáo viên thành thạo trong những năm đầu sẽ biết khi nào cần can thiệp để hướng dẫn và mở rộng cơ hội học hỏi, nhưng cũng như khi nào nên lùi lại và để nó diễn ra một cách tự nhiên.
Thật không may cho những đứa trẻ phát triển mạnh trong bối cảnh này, nó kết thúc ở tuổi lên năm, khi chúng buộc phải từ bỏ bản năng tự nhiên của mình để chơi theo các bài học chính thức. Trẻ em ở Na Uy thậm chí còn chưa bắt đầu đi học ở thời điểm đó.

  Cập nhật phương pháp sư phạm của bạn: 15 thách thức đối với giáo viên thế kỷ 21

Về bản chất, trẻ dễ xúc động, ồn ào, thiếu quyết đoán, dễ bị kích động, mất tập trung, không thể đoán trước và dễ cảm thấy buồn chán. Đó là điều mà tôi – và rất nhiều đồng nghiệp trong những năm đầu của tôi – yêu thích ở họ. chúng không phải là người lớn thu nhỏ. Các giáo viên nên được tự do nuôi dưỡng những cá nhân này, thay vì cố gắng tạo ra 30 con rô-bốt để đáp ứng yêu cầu của các bộ trưởng giáo dục. Bạn sẽ không mong đợi một đứa trẻ chạy trước khi chúng biết đi. Vậy tại sao chúng ta bắt chúng viết trước khi chúng có thể nói chuyện?

Tác giả: The secret teacher – Teacher Network

Nguồn: teaching children without play was soul-destroying

Biên dịch: Đinh Trần Phương Anh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *