Tình yêu thương của cha mẹ ảnh hưởng như thế nào đến sự phát triển sau này trong cuộc sống của con trẻ

Tình yêu thương của cha mẹ ảnh hưởng như thế nào đến sự phát triển sau này trong cuộc sống của con trẻ

BBT: Người xa xưa thường có câu: Cha mẹ sinh con, trời sinh tính”, nhưng liệu rằng có đúng là cha mẹ không có tác động tới tính cách của những đứa trẻ? Câu trả lời chính đã và đang được các nhà khoa học lần lượt chứng minh, và bài viết dưới đây là một trong những nghiên cứu này.

Cách thức nuôi dạy con cái có ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời của những đứa trẻ.

Trong nhiều năm qua, Chương trình Phát triển Con người tại Đại học Harvard đã theo đuổi nghiên cứu về các phương pháp nuôi dạy con cái và cách thức những thực hành này ảnh hưởng đến sự phát triển của trẻ em khi chúng lớn lên và trưởng thành.

Sự khác nhau phổ biến về các phong cách nuôi dạy con cái phân loại chúng theo hai trục: một mặt là sự niềm nở trong việc nuôi dạy con cái của phụ huynh (parental warmth), và mặt khác, kỷ luật trong việc nuôi dạy con cái của phụ huynh (parental discipline). Dựa trên việc liệu phương pháp nuôi dạy con cái hiệu quả hay kém hiệu quả đối với mỗi khía cạnh trong số hai khía cạnh này, các phong cách nuôi dạy con cái sau đó được chia thành bốn loại.

Phương pháp nuôi dạy con cái với sự niềm nở cao và kỷ luật cao đôi khi được gọi là phong cách nuôi dạy quyết đoán (authoritative style). Ngược lại, phương pháp nuôi dạy con cái với sự niềm nở thấp và kỷ luật cao được gọi là phong cách nuôi dạy độc đoán (authoritarian style). Phương pháp nuôi dạy con cái với sự niềm nở cao nhưng kỷ luật thấp được gọi là phong cách nuôi dạy thoải mái dễ dãi (permissive style). Và, cuối cùng, phương pháp nuôi dạy con cái với sự niềm nở thấp và kỷ luật thấp được gọi là phong cách nuôi dạy lơ là (neglectful style).

Nghiên cứu đã chỉ ra một cách khá nhất quán rằng phương pháp nuôi dạy con cái với sự niềm nở cao và kỷ luật cao (phong cách nuôi dạy quyết đoán) có xu hướng gắn liền với những kết quả tốt nhất thời thơ ấu. Tuy nhiên, phần lớn các nghiên cứu về chủ đề phong cách nuôi dạy con cái đã xem xét từng kết quả riêng lẻ. Khi điều này được thực hiện với các mẫu khác nhau, và trong các bối cảnh khác nhau, rất khó để có thể có được bức tranh toàn cảnh về những điểm mạnh và những điểm yếu tương đối của các phương pháp nuôi dạy con cái khác nhau.

Hơn nữa, phần lớn các nghiên cứu hiện có cũng mang tính chất cắt ngang, có nghĩa là tất cả dữ liệu được thu thập cùng một lúc, thay vì thu thập nhiều lần theo thời gian. Điều này có thể gây khó khăn cho việc suy luận ra quan hệ nhân quả. Ví dụ, nếu sự niềm nở của cha mẹ có liên quan đến kết quả tốt hơn của con cái, rất khó để biết liệu sự niềm nở của cha mẹ có thực sự dẫn đến những kết quả đó hay không, chẳng hạn, những đứa trẻ sẽ có kết quả tốt đơn giản là dễ biết yêu thương hơn. Người ta cần dữ liệu được thu thập theo thời gian, lý tưởng nhất là về vô số những kết quả về tình trạng hạnh phúc, để phân tích những câu hỏi này.

  Mục đích của các hoạt động nói

Năm nay, chúng tôi đã xuất bản hai nghiên cứu thực nghiệm, một nghiên cứu vào tháng Giêng về lĩnh vực Khoa học Xã hội và Y học, và một nghiên cứu vào tháng trước về Hành vi Bản chất Con người . Cả hai nghiên cứu đều sử dụng dữ liệu thu thập được trong nhiều năm. Chúng tôi đã xem xét các tác động của các phong cách nuôi dạy con cái khác nhau đối với nhiều kết quả về tình trạng sức khỏe và hạnh phúc, và những kết quả, sử dụng phương pháp luận chặt chẽ hơn, phần lớn phù hợp với những phát hiện trước đó. Những đứa trẻ có cha mẹ áp dụng phương pháp nuôi dạy con cái mang tính quyết đoán (sự niềm nở cao, tính kỷ luật cao) sẽ có được sự thành công tốt nhất trong cuộc sống sau này của chúng.

 Một trong những kết quả thú vị của hai nghiên cứu của chúng tôi đó chính là sự niềm nở của cha mẹ, hoặc tình yêu thương, dường như là yếu tố chi phối. Trong khi những người có mức độ niềm nở cao và tính kỷ luật cao (phong cách nuôi dạy quyết đoán) đạt được hiệu quả tốt nhất, thì hình thức tốt nhất tiếp theo là mức độ niềm nở cao, tính kỷ luật thấp (phong cách thoải mái dễ dãi) và họ đạt được kết quả tốt hơn đáng kể so với nhóm, mà ngược lại, có mức độ niềm nở thấp và tính kỷ luật cao (phong cách độc đoán). Không có gì ngạc nhiên khi nhóm có mức độ niềm nở thấp, tính kỷ luật thấp (phong cách lơ là) đạt được kết quả kém nhất. Tuy nhiên, nhìn chung, sự niềm nở trong việc nuôi dạy con cái hoặc tình yêu thương của cha mẹ dường như là yếu tố quan trọng nhất. Khi sự niềm nở của cha mẹ được xem xét riêng, đó chính là khía cạnh quan trọng nhất của việc nuôi dạy con cái mà chúng tôi có thể xác định.

Kết luận này đặc biệt thể hiện trong nghiên cứu Hành vi Bản chất Con người của chúng tôi, trong đó chúng tôi đã xem xét nhiều khía cạnh của việc nuôi dạy con cái tích cực. Trong nghiên cứu đó, sự niềm nở của cha mẹ trong thời thơ ấu (được đo lường bằng sự hài lòng với mối quan hệ cha mẹ – con cái, thường liên quan đến tình yêu thương và sự gắn bó), vài năm sau đó, giảm 46% sự trầm cảm, giảm 39% sự lo lắng, giảm 68% sự rối loạn trong ăn uống, cũng như mức độ xử lý và biểu hiện cảm xúc cao hơn, và mức độ hút thuốc lá và cần sa thấp hơn.

  DA 1.6 – Chương V: Phản ứng khi xảy ra bạo lực

Các phương pháp nuôi dạy con cái khác, giống như bữa tối trong gia đình, cũng quan trọng, nhưng đơn giản là không quan trọng bằng tình yêu thương và tình cảm của cha mẹ. Tương tự như vậy, trong nghiên cứu Khoa học Xã hội và Y học của chúng tôi, sự niềm nở trong việc nuôi dạy con cái của phụ huynh có liên quan đến một loạt các kết quả phát triển tích cực sau này trong cuộc sống của trẻ. Mối liên hệ với một số trong số này (chẳng hạn như tình trạng hạnh phúc/ hạnh phúc cảm xúc, các mối quan hệ tích cực sau này trong cuộc sống và sự chấp nhận bản thân) lớn hơn các mối liên hệ với những thứ khác (chẳng hạn như sự gắn kết xã hội), nhưng chúng tích cực đối với hầu hết mọi kết quả.

Nghiên cứu chỉ ra vai trò quan trọng của tình yêu thương đối với sự phát triển của con người. Trong khi thuật ngữ “tình yêu” đồng nghĩa với những thứ khác nhau đối với những người khác nhau, trong nhiều văn bản thần học, nó được hiểu như là một mong muốn và/ hoặc cam kết vì lợi ích của người khác. Việc tìm kiếm lợi ích của người khác, trong thời thơ ấu (và có thể cho là trong suốt cuộc đời), rất mạnh mẽ. Ngoài những hành động thúc đẩy lợi ích của người được yêu thương, trải nghiệm về tình yêu thương đó khẳng định tính hữu ích và giá trị nội tại của người đó. Nó thiết lập một mối dây liên kết. Nó đáp ứng một trong những khao khát sâu xa nhất của con người là kết nối với những người khác. Vì vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi trải nghiệm về tình yêu thương dường như ảnh hưởng đến rất nhiều kết quả về sức khỏe và tình trạng hạnh phúc. Tình yêu thương thường không được xem xét trong các cuộc thảo luận về y tế và sức khỏe cộng đồng của chúng ta như là yếu tố hình thành nên sức khỏe. Nhưng có lẽ điều đó nên thay đổi khi ngày càng có nhiều nghiên cứu chỉ ra tầm quan trọng sâu xa của nó.

Nghiên cứu của chúng tôi không phải là không có những giới hạn của nó. Trong khi trải nghiệm về sự niềm nở của cha mẹ, hoặc tình yêu thương, nổi bật lên như một tầm quan trọng cốt yếu, việc đo lường các cấu trúc như tình yêu thương hoặc tính kỷ luật là một thách thức. Các biện pháp sẽ không phải là lúc nào cũng hoàn hảo. Các tiêu chuẩn của chúng tôi về vấn đề kỷ luật trong việc nuôi dạy con cái của phụ huynh không tính đến hình thức kỷ luật nào được thực hiện. Phạm vi kết quả mà chúng tôi có thể đánh giá dữ liệu cũng bị hạn chế. Chúng không bao gồm những đánh giá về tính cách. Thật vậy, việc đo lường tính cách vẫn còn sơ khai và khó nghiên cứu. Nhưng chúng ta có thể mong đợi các phương pháp nuôi dạy con cái theo định hướng kỷ luật sẽ hình thành tính cách một cách sâu sắc và cũng định hình sự đóng góp sau này của trẻ đối với cuộc sống của những người khác khi trưởng thành. Tuy nhiên, bất chấp những hạn chế này, điều mà nghiên cứu xác lập rất rõ ràng đó là tầm quan trọng của trải nghiệm của một đứa trẻ về tình yêu thương.

  Làm thế nào để việc luyện nói không đồng bộ trở nên có ý nghĩa

Tình yêu thương có thể được trải nghiệm theo nhiều cách thức khác nhau. Bài viết gần đây nhất của chúng tôi đã chỉ ra tầm quan trọng của sự tha thứ. Sự tha thứ — được hiểu như là sự thay thế những điều ác ý bằng sự thiện ý đối với người phạm lỗi — bản thân nó là một hình thức của tình yêu thương. Vì vậy, có lẽ tình yêu thương nên được giành sự chú ý nhiều hơn, trong khoa học thực nghiệm, trong cuộc sống, và trong các cuộc thảo luận công khai của chúng ta, liên quan đến những điều mang lại sự phát triển thực sự của con người.

 Chương trình Phát triển Con người tại Đại học Harvard nhằm mục đích đóng góp, tập hợp và phổ biến kiến thức từ các lĩnh vực học thuật khác nhau về các chủ đề mang tính cốt yếu đối với sự phát triển của con người.

Nguồn: How Parental Love Impacts Flourishing Later in Life

Tác giả: Tyler J. VanderWeele

Biên dịch: Hoàng Bá Cao

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *