Poland, here I come! - Trung Tâm Phát Triển Giáo Dục Cộng Đồng Nguồn Sáng

Poland, here I come! – Trung Tâm Phát Triển Giáo Dục Cộng Đồng Nguồn Sáng

Ai cũng có một cuộc sống, nhưng không phải ai cũng sống cuộc sống của mình.

Ai cũng biết là cần có một ước mơ, nhưng không phải ai cũng tìm được ước mơ.

Ai cũng biết mình sẽ có một con đường riêng, nhưng không phải ai cũng đủ dũng cảm để bước đi một mình.

Mình không phải người tài giỏi, mình chỉ là một kẻ may mắn thôi.

———–

Khi ngồi bộc bạch những dòng chữ này, mình đang cực kỳ xúc động khi nhìn lại một chặng hành trình dài vừa qua, những cảm xúc tồi tệ, những khoảng thời gian chỉ có thể gặm nhấm một mình, trải qua một loạt thăng trầm đúng nghĩa, để rồi sau tất cả, mình đã lấy được “quả ngọt”. Ngay thời điểm này, mình đang theo học hệ Thạc sĩ ngành Innovation management tại trường đại học Kinh Tế lâu đời nhất Ba Lan, một mình, à không, cùng với đam mê của mình.

Cú ngã đầu tiên: Rớt đại học

Không còn nhớ rõ lý do tại sao, nhưng suốt khoảng thời gian từ lúc có ký ức tới tận hôm hoàn thành kỳ thi đại học, trong đầu mình luôn chỉ có 1 cái tên: đại học Y Dược TP HCM. Và mình đã thất bại, thất bại trong sự bàng hoàng của chính bản thân mình. Mình trở thành tân sinh viên của trường ĐH Kinh Tế TP HCM với sự tự ti của một kẻ thua cuộc, danh xưng mình tự đặt và theo mình tới tận bây giờ. Đối với một đứa con gái 18 tuổi, bị ảnh hưởng bởi sức mạnh lời nói từ họ hàng và bởi chính áp lực của bản thân, mình ám ảnh từng ngày từng đêm cái cảm giác đó, cảm giác vô dụng và thất vọng vô cùng, khi mà tài năng của bản thân không thể theo kịp giấc mơ của chính mình. Chắc cũng là từ đó, mình mất luôn lòng tin đối với bản thân, dù luôn cố gắng thể hiện sự điềm tĩnh, mình chẳng hề có tài năng gì.

Cô độc là một cảm giác kinh khủng

Theo suy nghĩ của mình: trường đại học có thể được ví như một bữa tiệc buffet, nơi mà bạn có thể chọn được rất nhiều”mùi vị” để thưởng thức và theo đuổi: toán, kinh tế tài chính, luật thương mại… và mình đã rất may mắn khi tìm được “món ăn” dành riêng cho mình: quản trị chất lượng. Đó là lúc mình nhận ra rằng, khi ra trường đôi khi bạn chỉ làm một phần nhỏ trong chính ngành mà bạn đang học, vì vậy, mình chọn chất lượng, cái khiến mình tò mò, hung phấn và xây dựng thêm một con đường dài vì chính tham vọng của bản thân. Nhưng đó cũng chính là lúc mình bước vào một giai đoạn đơn độc thứ 2 của mình: một mình chịu áp lực trên con đường mình chọn.

  12 ý tưởng ôn tập từ vựng

Kiến thức ở trường đại học đã không thể thỏa mãn được sự tò mò và đam mê của mình, mình quyết tâm tìm kiếm cơ hội ở nước ngoài., để được mở mang kiến thức, để được trải nghiệm và cũng để ngông cuồng thách thức chính  mình: hãy học cách sinh tồn đi, ở một nơi mà chính mình có thể bị cô lập.

Có một câu nói mà mình rất thích: “áp lực sẽ tạo nên kim cương”. Mình không tự nhận mình là kim cương, nhưng thật sự áp lực đã thay đổi bản thân mình rất nhiều. Là một người rất rất yếu tiếng Anh, và bản thân không muốn tốn nhiều tiền của gia đình, mình nhận ra vị trí của mình còn cách rất xa mục tiêu, và đây cũng là lúc áp lực dồn dập tới: ba mẹ mình không đồng ý cho mình đi du học, họ hàng bàn tán, láng giềng nói ra nói vào, bạn bè lần lượt có công việc và ổn định. Mình lại không có gì cả, chỉ có một cái đầu cố chấp. Mình tự hiểu là mọi lời nói sẽ trở nên viễn vông, khi mà không có hành động đi kèm, và lần này, mình đã làm được:

  1. Học tiếng Anh: mình lập kế hoạch tiếng Anh hằng ngày (mỗi ngày ít nhất 1 tiếng) và tuân thủ việc luyện tập một cách nghiêm khắc. Tìm thêm những người bạn ở nước ngoài để có thể luyện thêm khả năng phản xạ cũng như bổ sung từ vựng một cách thường xuyên. Đối với mình, tiếng Anh cần thời gian để luyện tập. Sau hơn 1 năm cố gắng, cuối cùng mình cũng đã nhận được offer chương trình mình yêu thích, với yêu cầu đầu vào 7.0 IELTS.
  2. Tìm trường: với mình thì một ngôi trường phù hợp sẽ quyết định tất cả. Mình đã dành thời gian gần 1 năm trời để tự mình tìm kiếm và hỏi những người bạn nước ngoài của mình về những ngôi trường có ngành của mình, phù hợp với điều kiện mình đang có và đương nhiên là một ngôi trường tốt. Tới bây giờ, mình có thể tự tin, Ba Lan không phải là một đất nước nổi tiếng khi nhắc về du học, nhưng đây đích thị là nơi mà mình muốn tới, mình biết mình đi là để làm gì.
  3. Tìm hiểu môi trường sống: khi có được ngôi trường mong muốn, mình bắt đầu lân la vào các hội nhóm của trường, đọc tất cả các bài post cần thiết, tự mình lưu lại hết tất cả các thông tin và tìm lấy một số người bạn. Mình cũng rất may mắn khi làm quen được với một người bạn người Ba Lan (khi tìm những người bạn cùng luyện tiếng Anh), mình đã có thể tự bay qua Ba Lan, tự đi tàu về thành phố của mình, tự lạc rồi tự bắt xe về ký túc xá mà không một chút ngại ngần.
  4. Lập kế hoạch dự định cho tương lai: tại sao muốn học? học có lợi gì? mục tiêu là gì? học xong làm sao có thể về Việt Nam?.. đó là hàng loạt câu hỏi mà mình phải trả lời một cách nghiêm túc. Và quan trọng hơn, không phải cứ nghĩ là được, phải viết ra, phải nói cho người khác nghe, càng nhiều càng tốt, để tăng lên áp lực cho chính mình, phải làm được. Mình tự học tiếng Ba Lan để nâng cao cơ hội cạnh tranh của bản thân, dù là tới tận bây giờ vẫn còn bập bẹ, tìm kiếm các job freelance để có thể tự mình cố gắng trang trải. Cuối cùng, học tập thật tốt, viết ra để thêm một lần nhớ. Mình nhất định sẽ làm được.
  5. Thuyết phục ba mẹ: đây có lẽ là bước khó khăn nhất đối với mình, khi ba mẹ mình dành hết tất cả tình yêu thương để mong mình ở lại trong thời gian dịch bệnh khó khăn, và khoảng cách giữa một đứa con gái đơn độc và gia đình là hơn nửa vòng Trái Đất. Mình đã dành nửa năm để “đàm phán” và thuyết phục, bằng một kế hoạch cụ thể và rõ ràng. Mọi người sẽ dễ tin tưởng vào một người có sự chuẩn bị, và mình đã thành công.
  1m bằng bao nhiêu dm, cm,mm. Cách đổi m (mét) sang dm,cm,mm

Đối với mình, du học không phải là một đích đến, mà là một cuộc hành trình.

Du học chỉ là một bước đệm, cuộc hành trình dài của mình bây giờ chỉ mới bắt đầu, dù chưa biết nó sẽ đi về đâu, nhưng mình hài lòng và không hề hối hận. Có thể đối với các bạn, hành trình đó thật bình thường và không có gì quá kinh khủng, nhưng đối với mình thì là cả một quá trình dài, đầy cản trở và đơn độc. Mình chỉ muốn nói là: khi mình không có gì trong tay, lại còn mang theo sự tự ti và mặc cảm nguyên cả mộ đoạn đường dài, mình đã vẫn cố chấp để tìm được đường để tới với ước mơ của mình. Mình làm được, thì các bạn cũng sẽ làm được.

“If you can see it in your mind, you can hold it in your hand”

Cố lên.

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *