Muốn giảng dạy tốt hơn? Hãy thử chậm lại

Muốn giảng dạy tốt hơn? Hãy thử chậm lại

BBT: Không phải bất kỳ điều gì được hoàn thành nhanh chóng cũng là tốt. Điều này một lần nữa được khẳng định trong góc nhìn dưới đây của nghề nhà giáo. Đi chậm lại, thử thách, đo lường, học cách sử dụng lòng kiên nhẫn đôi khi cũng là một cách “nhanh chóng” hiểu và tìm ra cách phát triển bản thân của riêng mình.

————-

Quà tặng năm thứ năm giảng dạy của tôi  là lòng kiên nhẫn.

Mỗi năm có một điều mới xảy đến cho tôi với tư cách là nhà giáo dục, và ở năm thứ năm đó là quy mô không thể vượt qua của quá trình. Một phần đó là phản ứng  đối với việc bắt đầu nhìn thấy những gì có thể kiểm soát  và những gì không thể. Thấy được trình tự giữa  điều này và nơi chốn kia, giữa  nơi chốn kia với học sinh này đã nhanh chóng làm rõ tất cả.

Suốt năm, tôi làm việc với sinh viên để giúp họ thư giãn và đánh thức họ — khiến họ trở nên nhanh nhẹn và biết đáp ứng, có thể tiến bộ trong học tập khi họ xem xét nhiệm vụ, mục đích, công nghệ và nơi chốn. Đầu tiên họ nhìn vào bản thân và từ đó hướng ra bên ngoài.

Hàng ngày tôi  đấu tranh với bản năng làm kế hoạch , kiểm soát và sai bảo của tôi,  và bản năng muốn  làm xong việc, lờ phờ và phục tùng mệnh lệnh của họ. Có lúc tôi nghĩ rằng chúng tôi đã chết đuối, nhưng cách đây vài tháng họ bắt đầu đáp ứng,  và trong vài tuần cuối  họ bắt đầu thực hiện các ý tưởng và đề án nhanh đến nỗi tôi khó theo kịp.

Đấy chính là điều tôi muốn.

Rất nhiều lần tôi hầu như đã từ bỏ. Tôi đổ lỗi cho văn hóa, kỹ năng đọc viết, công nghệ, bản thân. trò chơi mạo hiểm Minescraft, ca sĩ Justin  Bieber, và mọi thứ khác không phù hợp với “tầm nhìn” của tôi, nhưng suốt thời gian đó nó vẫn phát triển và tôi không thấy vì tôi không nhìn đúng chỗ.

Là giáo viên bạn có thể bắt gặp một chiến lược, một công nghệ hay một mô hình học tập khiến bạn có ấn tượng sâu sắc, bạn thử nghiệm  và rồi thất vọng với kết quả. Rất có thể bạn đã có một ý tưởng tồi.

Nhưng cũng có thể bạn đang dạy sinh viên  quá quen với những cách thức khác nên những gì bạn nói  nghe ra có vẻ điên rồ. Có thể bạn dạy một “nhóm dữ liệu”, họ muốn bạn sắp xếp hợp lý hơn, và dạy giống họ. Có thể bạn đang cố gắng dẫn một đàn cá ngược dòng, đó là công việc thực sự.

Hãy tin vào bản thân  để biết khi nào cần thôi bỏ công sức và thời gian và khi nào cần tiếp tục cố gắng đến cùng.

Luôn luôn có một sự sụt giảm tự tin  — một giai đoạn sau khi tích hợp, lúc mọi thứ đều xấu đi. Dù bạn có cố gắng đến đâu để hoàn thành bạn vẫn không hoàn toàn hiểu “điều tuyệt diệu mới” này như bạn nghĩ. Điều đó có nghĩa là bạn giải thích một cách vụng về, sử dụng nó thiếu hiệu quả và không chắc có thể khắc phục sự cố khi mọi việc không kế theo hoạch đã định. 

Sinh viên cũng cần thời gian như bạn vậy

Trong một thời đại đầy áp lực, bản đồ, cộng đồng học tập chuyên nghiệp và hướng dẫn nhịp độ, Hãy tha thứ cho bản thân vì đã không có được tất cả đáp án, vì đã học từ công việc, vì không thể giải thích đầy đủ vì sao một sinh viên lại gặp khó khăn. Điều này không bào chữa cho “trách nhiệm giải trình” mà để vinh danh quá trình dạy và học như một điều vĩ đại hơn sự va chạm mang tính khoa học giữa học sinh và tiêu chuẩn

Hơn một lời bào chữa, lòng kiên nhẫn giúp bạn không phản ứng thái quá. Lòng kiên nhẫn buộc bạn phải ngồi lâu hơn một chút với việc thiết kế bài tập hay  các kết quả đánh giá, để tìm xem có điều gì tự tiết lộ hay không. Nó giúp giảm căng thẳng  —  vốn làm tư duy sáng tạo của bạn bị dập tắt và khiến bạn  tìm đến mô hình giáo viên hoảng loạn, điên cuồng, ở đó không ai chiến thắng còn bạn thì kiệt sức. Tất cả nền giáo dục dường như đang cố gắng phát huy ý chí của mình trên lớp học của bạn. Hãy để nó thúc đẩy.

Bạn có được công việc vừa sáng tạo vừa khoa học, đặt nền tảng trên con người và công nghệ. Hai tâm thế không thể vội vã.

Rốt cuộc, bạn đang phát triển mọi thứ.

Nguồn: Want To Become A Better Teacher? Try Slowing Down

Tác giả: Terry Heick

  Thực đơn cho bà bầu 3 tháng cuối cần lưu ý gì?

Biên dịch: Bích Hạnh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *